BÔNG TAI BẠC

Công Ty TNHH TM – DV Ngân Phát Thịnh

Bông tai bạc, Đỗ Minh Tâm
Bông Tai Bạc

 

Đối với người để lập nghề và có được một nghề đều sẽ phải trả giá cho thành công.

Đối với tôi để có được nghề bạc, tôi cũng đã trả giá rất nhiều.

 

Các bạn cũng biết năm 2002, tôi đi làm tiếp thị cho một công ty đồ da dụng thành phố Hồ Chí Minh. Bên cạnh công ty của tôi, có một gia đình Hàn Quốc chuyên làm kinh doanh nữ trang, bông tai khá tốt. Lúc đó tôi thấy nghề này cũng hay và chú ý theo dõi. Sau 5-7 ngày để ý, tôi thấy ngành này tạo ra giá trị lợi nhuận tương đối cao. Tôi ao ước học được một nghề để lập nghiệp và bám trụ ở đất thành phố HCM này.

 

Lúc đó một người ngoại tỉnh vào thành phố lập nghiệp với hai bàn tay trắng là cực kỳ khó khăn. Vì vậy, tôi quyết tâm học phải học được cái nghề trang sức bạc.

 

Do đó, ngày 2 buổi đi làm tiếp thị, buổi trưa thay vì đi ngủ như những đồng nghiệp khác tôi lân la vào nói chuyện, làm quen với người doanh nhân Hàn Quốc này.

 

Suốt 2 tháng làm quen trò chuyện, ông thầy cũng thấy được tâm nguyện của tôi. Ông ấy nói với tôi rằng: “Nếu muốn học nghề thì ông sẽ dạy cho chứ không cần học theo kiểu lén lút như vậy. Học kiểu ăn cắp nghề thì sẽ không được nhiều, mà nghề bạc thì phải học bài bản.”

 

Được sự gợi ý của ông thầy, tôi quyết tâm lao vào học. Lúc đó để có tiền học, tôi phải vay vốn 3 triệu đồng làm học phí. Thời năm 2002, đó là một số tiền lớn đối với tôi.

gioi-thieu-bong-tai-bac

Khi đó, ông thầy có 8 đệ tử, nhưng họ vừa học vừa làm lâu dài, triền miên. Tuy nhiên cách học của tôi khá khác. Tôi tự sắm dụng cụ, nguyên liệu bạc, mua máy móc để làm. Ngoài những mẫu bông tai, nữ trang ông thầy dạy cho, tôi còn mày mò chế tác những mẫu mà tôi thấy thích thú. Ban ngày đi học, buổi tối tôi cặm cụi làm những vòng tay, khuyên tai mà hiện nay đã có mặc trên thị trường. Vì vậy, chỉ trong vòng một năm tôi đã cứng nghề và có kỹ thuật ngang ngửa với những người làm bạc 3- 4 năm.

 

Nhưng lúc đó, nguồn vốn xoay vòng 3 triệu cũng không còn. Do đó, tôi đã nói với ông thầy cho tôi ra thị trường làm ăn, chứ theo học cũng không có tiền theo học. Nói mãi, ông cũng đồng ý cho tôi ra làm riêng. Lúc đó, tôi thấy đó là một tín hiệu đáng mừng. Nhưng sau này mới biết để làm thành công thì là một quá trình cơ cực, gian nan.

 

Khi ra làm, tôi không quen mối làm vì vậy bị đối tác khác lừa rất nhiều. Họ đưa cho tôi những mối làm cũ, đơn giản và ít tiền. Tôi cố gắng cặm cụi cùng vợ và hai em mình. Lúc đó chỉ đủ sống qua ngày, cuộc sống khá chật vật. Những mẫu hàng ông thầy đưa cho tôi cũng không nhiều. Bởi vì lúc đó tay nghề của tôi còn làm kém nên ông dám đưa những mẫu hàng tốt và khó như người mới như tôi.

 

Để làm tốt hơn nữa, tôi phải đầu tư cho sự nghiệp. Và canh bạc của sự nghiệp được đặt ra. Tôi đã mượn sổ đỏ của cô ở quê, mượn nhà của chú ở Tp HCM, vay mượn 17 triệu đồng của bạn bè được tổng cộng 70 triệu đồng. Tôi muốn làm gì phải làm bằng được.

 

Nhưng sau này tôi mới biết để bỏ một khoản tiền lớn cho những khoản phí hàng ngày, đó là một sai lầm lớn. Chỉ trong vòng một năm tôi đã đánh mất 70 triệu. Cuối năm khi tổng kết lại, nguồn vốn của tôi chỉ còn 17 triệu cả vốn, nguyên vật liệu, móc máy. Tôi bước vào phá sản, trắng tay lần thứ nhất với số nợ chồng chất. Và nỗi lo nhất là 2 căn nhà ở quê của chú và cô cũng trôi theo những căn bạc làm ăn của mình.

 

Lúc đó tôi rút ra kinh nghiệm. Đối với những người mới bắt đầu làm ăn ra tự lập cực kỳ khó khăn. Có những người có nguồn vốn chỉ 20 triệu nhưng người ta làm được, trong khi đó mình có nguồn vốn lớn gần 70 triệu vẫn làm ăn lỗ. Tôi quyết tìm ra nguyên nhân vì sao? Sau một thời gian tìm hiểu, suy tính tôi đã biết là tôi đã quen làm cho những đối tác không đúng. Họ chỉ quen lợi dụng tôi, đưa cho tôi những giá trị rất thấp và gần như tôi đi làm gia công với giá rẻ mạt cho họ. Vì vậy, anh em tôi khá điêu đứng.

 banner_11

 

Trước tình hình đó, tôi quay lại chỗ về mối làm ban đầu với ông thầy cũ. Được ông ấy giới thiệu, giúp đỡ khá nhiều. Tôi tập trung vào 2 nguồn khách hàng chính.

 

Để tồn tại được, tôi phải đưa ra lựa chọn khó khăn của mình là làm bông tai. Trong các sản phẩm nữ trang bạc, bông tai là sản phẩm khó nhất. Bởi vì làm nhẫn, vòng, lắc là ra chỉ vài ba công đoạn. Trong khi đó, làm bông tai phải trải qua rất nhiều công đoạn. Mà giá cả của bông tai bạc nhiều khi còn thấp hơn các sản phẩm khác. Bông tai bạc là mặt hàng họ bỏ ra rìa không muốn làm. Tôi nhận thấy, đó là khâu yếu nhất của thị trường sản xuất bạc, do đó, tôi chấp nhận làm khâu khó nhất.

 

Một thời gian vật lộn trên thị trường và chấp nhận làm không công, tôi mới có chỗ đứng trên như hiện nay. Và việc tập trung vào các đối tác lớn và tạo mối quan hệ như họ anh em, ruột thịt trong nhà. Vì vậy, tôi liên tục có những đơn đặt hàng và công việc kinh doanh nhờ thế cũng phát triển hơn.

 

Lúc này, tôi bắt đầu mướn nhân lực để làm. Những người đầu tiên tôi nghĩ tới là những người anh em Bình Định chưa có công ăn việc làm. Có những lúc nguồn nhân lực của tôi lên tới 20 người. Và sản phẩm của tôi làm ra liên tục, từ năm 2008 đến 2011 việc sản xuất của tôi phát triển khá nhanh.

 

Tôi nhanh chóng lấy lại nguồn vốn, trả nợ ngôi nhà cho bà cô, ông chú đồng thời trong 3 năm cũng xây dựng được cở sở sản xuất cho mình, đó là ngôi nhà cho công nhân ở và xưởng sản xuất của tôi.

 

Công việc sản xuất bạc tiếp theo có những thăng trầm, vì vậy tôi liên tục có những định hướng sản xuất nữa. Những thông tin tiếp theo tôi sẽ chia sẻ cho bạn bài tiếp theo.

 

Chia sẻ bởi Đỗ Minh Tâm

Công ty TNHH Ngân Phát Thịnh

http://www.dominhtam.com/

Categories: HOẠT ĐỘNG

Leave a Reply